Plato, nhà
hiền triết Hy-lạp 24 thế kỷ trước (427-347 trước kỷ nguyên) đã nói đến một đại
lục rộng lớn nằm tại phía tây eo biển Gibraltar, đó là đại lục Atlantis. Khi bị
chìm xuống vì động đất, Atlantis trở thành một vùng biển bùn lầy trong nhiều
ngàn năm, tàu thuyền không qua lại được. Edgar Cayee trong khi thôi miên, nói
Atlantis bị chìm mất dạng sau ba trận thiên tai, trận sau chót khoảng 10.000
năm trước kỷ nguyên.
Những nhà địa
chất học cũng nhận rằng những đại lục ngày nay đã trải qua rất nhiều biến chuyển
nổi lên chìm xuống trong nhiều triệu năm. Bờ biển Na-uy, Thụy Ðiển, Ðam Mạch,
đã trồi lên hàng trăm thước trong nhiều ngàn năm gần đây. Cù lao Sivily thuộc Ý
ngày nay cao 1000 thước trên mặt biển, xưa là đáy biển. Những lớp than đá tại
Pennsylvania chứng tỏ rằng vùng ấy đã ở trên và dưới mặt biển ít nhất 23 lần.
Trận động đất tai hại nhất trong thời cận đại đã xảy ra 200 năm trước tại thủ
đô Bồ-đào-Nha (gần bờ biển đông của Atlantis) sát hại 60 ngàn người trong sáu
phút. Nhiều người chạy đến bến bờ cẩm thạch tưởng rằng được an toàn, nhưng bến
tàu đột nhiên chìm xuống biển sâu 200 thước, hút xuống tất cả người và tàu thuyền
lân cận. Ðồng thời đất nứt ra ở một làng Maroc nuốt cả 10 ngàn người ở đó. Nhiều
người ngày nay còn nhớ nạn núi phun lửa Pelée trên đảo Martinique năm 1902,
thành phố thủ đô và 30 ngàn dân chúng bị quét sạch trong vòng mấy phút.
Gần 40 năm
trước, Edgar Cayee đã tiên đoán một phần Atlantis quanh Bimini bắt đầu nổi lên
khoảng 1968-1969. Trong mấy năm vừa qua, các nhà địa chất học đã chụp được những
hình tựa như những bức tường và những tòa nhà ở dưới mặt nước tại đó. Năm 1949
nhà bác học Maurice Ewing thuộc đại học Columbia, đã công bố một bản báo cáo về
những cuộc thám hiểm dưới Ðại-Tây-Dương trong đó có nói đến việc khám phá một
bãi cát nằm dưới sâu 5600 thước dưới mặt nước và cách xa đất liền 2000 cây số,
nơi ấy xưa là bãi biển, vì chỉ có bờ biển mới có bãi cát.
Bắc Mỹ thời
tiền sử khác với hình thể ngày nay, vì người ta tìm thấy xương cá voi tại
Michigan, New Hampshire,Montreal, ở những nơi cao hơn mặt biển 150 đến 200 thước.
Những kim-tự-tháp
tại Ai-Cập và Mể Tây Cơ có nhiều điểm tương tự, như là những chữ thập trên các
ngôi đền ở Mễ Tây Cơ đã có từ lâu trước khi người Tây Ban Nha xâm chiếm và đem
đạo Gia Tô truyền vào nước. Dẫn-đạo-Sư giải thích rằng: từ đời xa xưa không có
núi, những kim-tự-tháp được xây dựng trên Lemuria và Atlantis, là những nơi cao
nhất cho các thầy tu tôn thờ Thuợng Ðế. Bao giờ người ta cũng nghĩ rằng Thượng
Ðế ở trên cao, trái với đất ở dưới. Thập-tự tượng trưng cho người đứng trên
trái đất với hai tay dang ra, giữa khoảng từ mặt đất lên đến trời.
Trong thời
vàng son trên Atlantis, theo lời dẫn-đạo-sư, những nhà ở cũng tựa như thời
La-mã, dùng đá, cẩm thạch, đất sét để xây. Nhờ được khí hậu tốt, người ta ưa sống
ngoài trời, nên có nhiều hành lang và sân trống giữa nhà. Người Atlantis có óc
sáng tạo, chuyển ý nghĩ thành đồ dùng. Nhiều người còn giữ mình trong sạch
không tội lỗi, nên có thể phóng ý nghĩ nhanh hơn là gửi thơ. Vì lẽ ấy những
sáng tác mỹ thuật giống nhau tại nhiều nơi trên hoàn cầu.
Nói về luân
hồi, Dẫn-đạo-sư giải thích: Lúc đầu, người đều toàn thiện nên sống rất lâu.
Nhưng sau vì cám dỗ làm dơ bẩn linh hồn, nên đời sống bị rút ngắn lại. Những
linh hồn ấy trãi qua một thời gian thiền định để kiểm điểm lại những lỗi lầm và
quyết định chuộc tội, nên tìm cơ hội trở lại đời vật chất, do đó mà có luân hồi.
Luân hồi cần thiết cho sự tiến hóa cũng như không khí để thở. Khi ở trong thân
hình vật chất thì linh hồn muốn trở về với đất Sáng Tạo. Họ nhớ đến tình trạng
toàn thiện, và mặt dù con đường đi cực nhọc và khó khăn, có rất nhiều linh hồn
đã đi được đến nơi và hòa đồng với Thượng Ðế, không phải quay trở lại thân hình
vật chất nữa. Không phải là tất cả các linh hồn đều đã đầu thai. Có một số muốn
ở lại trạng thái tâm linh để giúp đỡ những linh hồn trong thân xác thịt, có thể
gọi đó là những thiên thần hộ mệnh.
VII. ÐỜI SỐNG
TRÊN ATLANTIS
Dẫn-đạo-sư
nói: Trong một đời trước, cách đây hơn 51.000 năm, tác giả tên là Thelama, đã sống
cùng gia đình trên Atlantis gần Poseidon, thành phố lớn nhất của Poseidia,
trong một khu vườn trại rộng lớn có tường cao bao bọc chung quanh để tránh khủng
long và man-mút. Ở đây cái nạn những con vật khổng lồ còn đỡ hơn ở Lemuria.
Những người
Atlantis có mũi nhọn dài, tóc đen bóng như than, mắt đen, môi tô son, da đỏ như
người thổ dân Mỹ, những nguời nầy dòng dõi người Atlantis. Không có tục bôi
móng tay móng chân, nhưng họ xoa dầu lên tay, mặt và ngực để giữ cho da mềm và
đỡ bị nắng rám. Quần áo họ bằng hàng dệt nhuộm màu các kiểu, đàn ông nhiều khi
còn làm dáng hơn đàn bà. Răng trắng như ngọc trai và không bị sâu. Rau cỏ và
trái cây họ đều ăn sống, còn thịt thì ăn nướng nhưng ít ăn trừ khi có đại tiệc.
Bao giờ cũng có một ngày để lễ mặt trời và một ngày để lễ mặt trăng tròn được
coi là Hoàng Hậu Ban Ðêm.
Thượng Ðế là
đấng tối cao, ít khi được nói đến tên, mà chỉ tôn xưng là Ngài. Khi cần cầu đến
Thượng Ðế thì chúm môi lại tròn như chữ o và phát âm thanh "o" để chỉ
mặt trời, và ngậm miệng lại phát âm thanh "om"(Nhiều câu chú trong
kinh Phật có chữ "Ôm", ta thường đọc là "Úm" hoặc
"Án"). Nếu được như thế thì đó là căn nguyên của tiếng "Om"
trong khi thiền (lời tác giả).
Cừu (trừu)
được nuôi trong nhà như bạn, cũng như chó ngày nay. Chúng được buộc yên cho trẻ
con cưỡi, lông được xén để ngồi gối hoặc dệt hàng mặt. Những nhà giàu hay mở tiệc
có khi kéo dài hàng tuần lễ, khách từ mọi nơi được gởi thiệp mời do chim bồ câu
mang đi và đem thiếp trả lời về. Họ không ăn thịt chim và cừu, coi chúng như những
báo nhân. Giới cầm quyền có những lâu đài lộ thiên lan rộng ra hàng mấy trâm
thước mỗi chiều, và họ cũng lịch sự tao nhã như người thời nay. Nước được dẫn bằng
ống từ giếng hay từ suối trong khe núi. Người Atlantis đều thọ mấy trăm năm
(Thelama thọ 300 năm) do đó họ có nhiều thời giờ để phát triển khả năng
Trong thời
Thelama trên Atlantis. Quả cầu pha-lê vĩ đại và các phi cơ đã được thành hình.
Thelama gặp một nhà bác học trẻ tuổi đến Poseidia từ nơi xa mà ngày nay là
Alegia. Y nghiên cứu cách thu hút năng lực của mặt trời tạo ra một tia sáng kiểu
laser bằng Quả cầu Pha-lê vĩ đại, để chuyển động các tàu và phi cơ đi quanh
trái đất. Cha Thelama là cố vấn trong triều, mời y đến ở trong trại vì nhà y ở
xa quá. Y tự phụ y là người đặc biệt, không tin có Thượng Ðế mà y không trông
thấy, đã tạo ra vũ-trụ, nên không theo luật trời. Y muốn thu hút năng lực không
những để chuyển động máy móc, mà còn để sai khiến mọi người, và y muốn diệt chủng
những bàn-nhân, như kiểu những nhà bác học của Hitler. Trái lại, Thelama rất
tin Thượng Ðế, vì thế cuộc hôn nhân đã dự tính giữa Thelama và y đã không
thành.
Y trở lại
Poseidon và được chính phủ cho phép nhóm của y nghiên cứu Quả cầu Pha-lê vĩ đại.
Việc nầy phải mất nhiều năm và có nhiều người khác cộng tác, nhưng y là một
trong những nhà bác học nổi tiếng nhất đã sáng chế ra quả cầu pha-lê. Mảnh lực
hùng vĩ Quả cầu Pha-lê từ đấy đã giúp ích nhiều cho dân Atlantis, nhưng sau nầy
chính nó lại tiêu diệt đại lục và đa số dân chúng.
Sự bí mật của
Quả cầu là ở trong thán chất. Những người điều khiển việc kiến tạo nầy cùng ở
trong một khu có đầy đủ tiện nghi và xa hoa tối tân. Họ hướng những mặt phẳng của
quả cầu một cách rất tinh xảo để thu hút năng lực của mặt trời và phản chiếu ra
thành tia kiểu laser để phục vụ nhân loại. Khi hoàn thành, những tia từ quả cầu
phát ra có thể chuyển động máy móc trên trời hay dưới biển đi nhanh với tốc độ
âm thanh. Quả cầu không được đặt tại thành phố Poseidon, mà ở gần nơi mà ngày
nay là đảo Bimini, ở đó lâu lâu nó còn hoạt động.
Atlantis bấy giờ văn minh nhất thế giới về tất cả
mọi phương diện, duy kém Lemuria về triết lý. Tính ham biết lên đến cực điểm,
và những giải pháp được nghiên cứu theo mọi khía cạnh, trên tiến bộ nhanh chóng
lạ lùng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét