Những đám
mây báo trước tai họa đã bao phủ trái đất cách đây khản 50.000 năm. Dẫn-đạo-sư
nói rằng những sinh linh bên ngoài không gian đã trông thấy nhiều đường rạn nứt,
cũng như những vệ tinh nhân tạo này nay chụp hình mây và gió bảo. Từ trước trái
đất đã nhiều lần chuyển động khi vỏ ngoài dần dần nguội đi, nhưng những lần ấy
không đáng kể vì chưa có loài người có hình thể vật chất, họ chỉ như là những
bóng sáng có thể phóng mình đến những nơi an toàn.
Những người
có tâm linh sáng suốt ở Lemuria đã biết trước tai họa sẽ đến và khuyên những ai
còn muốn lưu lại trên trái đất hãy di chuyển đến những nơi an toàn hơn. Nhiều
người lánh sang Á-Châu, Phi- Châu, Mỹ-Châu, mang theo giống rau cỏ, trái cây, hạt
dẻ, đã trồng từ nhiều ngàn năm, và được người bản xứ đón tiếp, những người nầy
coi họ là người văn minh hiểu biết hơn. Những người khác cảm thấy đời sống xác
thịt đã đủ muốn trở lại trạng thái tâm linh khi thiên tai đến. Những người lánh
khỏi Lemuria muốn bảo tồn nền văn hóa của họ đã tiến cao và lưu lại cho đời
sau, họ có một triết lý vững vàng, chứ không phải là một cuộc tỵ nạn hổn loạn để
được an thân.
Ðồng thời những
người không gian cũng báo cho người Atlantis biết về tai hoạ sắp đến, mà một số
người nầy lánh sang những nơi mà ngày nay là Yucatan thuộc Mễ-tây-Cơ, hoặc Ai-Cập.
Li-bi, Tây-ban-Nha, Bồ-đào-Nha. Họ mở trường dạy văn chương, toán, canh nông và
kỷ thuật, và cũng như người Lemuria, dựng những tòa nhà hình kim tự, vì luôn
luôn họ hướng lên Thượng Ðế.
Những ngày
chót của Lemuria kéo dài trong mấy trăm năm. Những người di dân đem theo kiến
thức của họ về khoa chiêm tinh, vì có một số đã liên lạc với những hành tinh
khác trên bầu trời và hiểu luật chuyển động của các hành tinh cũng như trái đất.
Những người Lemuria dạy người bản xứ tôn thờ Ðức-Sáng-Tạo và giúp họ xây những
ngôi đền hướng về Mẫu quốc: Những đền tại Mỹ châu quay mặt về huớng tây và đền
tại Á châu quay mặt về hướng đông. Tục nầy vẫn còn tồn tại nhiều ngàn năn sau.
Người ta nhận thấy những đền ở Mể-tây-Cơ hướng về phía tây, và đền Angkor Wat
(Ðế Thiên Ðế Thích) tại Cao-Miên hướng về phía đông. James Churchward nói rằng
đã khám phá những chữ khắc tại hai nơi giống nhau. Dẫn-đạo-sư nói rằng thời ấy
không có hàng rào ngôn ngữ, tuy giọng nói khác nhau chút đỉnh nhưng vẫn hiểu
nhau.
Rồi đến khoảng
48.000 năm trước kỷ nguyên, thiên tai kinh khủng đã xẩy đến. Những hỏa-diệm-sơn
phun lửa, mặt đất rung chuyển tựa như một tờ giấy bị vò nát, trái đất giao động
mạnh và đổi trục, nước biển dâng lên khiến toàn thể Lemuria chìm mất dạng, chỉ
còn lại vài nơi cao như Hawaii, Cahiti, Polynesia và một số đảo khác.
Ðịa dư thế
giới thay đổi trong chớp mắt, và sau đó trong một thời gian dài, sương mù dày dặt
bao phủ trên nơi đất liền xưa đã nuôi sống bao nhiêu triệu người và sinh linh
khác. Nhiều khu đồng bằng nay đã thành núi cao khe thẳm. Những khu thành phố lớn
ở Peru và Mể-tây-Cơ xưa kia gần ngang mặt biển, nay vọt lên cheo leo lưng chừng
trời cao hai ba ngàn thước. California ngày nay là bờ biển đông của Lemuria, đã
thoát khỏi nạn lụt nhờ dính vào địa lục mới là miền tây Hoa Kỳ ngày nay từ đáy
biển nổi lên. Nhiều đám đất mới cũng nổi lên tại Âu-Châu và Sahara xưa là đáy
biển nay trở thành vùng đất phì nhiêu.
Còn Atlantis
thế nào? Không thay đổi mấy. Một phần đất miền tây chìm xuống, trong khoảng từ
bờ biển đông Hoa Kỳ đến Brésil ngày nay. Vì đường xích đạo thay dổi, nên khí hậu
lý tưởng của Atlantis trở thành nóng bức, ảnh hưởng đến tính tình con người.
Khi những
vùng nóng ấm trở thành đông lạnh, và những nơi băng tuyết thành nhiệt đới, những
con khủng long không quen với sự thay đổi thời tiết đột ngột, đã chết hàng vạn,
thân hình rất lớn mà đầu óc tất nhỏ nên thiếu trí nhớ. Cả những con vật khổng lồ
ở dưới nước, trên cạn và trên không cũng không sống nổi. Nhiều tàn tích khủng-long
còn nguyên vẹn đã được đào thấy tại vùng bắc cực. Ngày nay chỉ còn vài loại to
lớn ở sâu dưới biển, nhưng không nguy hại cho loài người nữa.
Người tuy
cũng chết rất nhiều vì trái đất đổi trục, nhưng nhờ thông minh hơn nên một số
còn sống sót và bắt đầu công việc tái tạo. Ðất phì nhiêu có nhiều nên không có
vấn đề nhân mản, vì số người bị tiêu diệt khi ấy gần bằng số toàn thể nhân loại
ngày nay.
Nếu thực như
thế thì điều này trả lời câu hỏi của một số người thắc mắc về luật luân hồi, rằng
nhân số ngày nay càng ngày càng tăng nhiều hơn xưa thì những người ấy từ đâu mà
ra? Lịch sử của chúng ta mới bắt đầu từ mấy ngàn năm, đâu có biết được thời tiền
sử.
Cù lao
Easter, một đồi cao xưa là thánh địa thiêng liêng nhất của Lemuria, đã tồn tại
an toàn. Những người trước kia di cư sang Mỹ Châu bắt đầu kiến thiết lại những
thành phố với những ngôi đền tại Mễ-tây-Cơ và Leru. Ngày nay có những nơi người
ta đào thấy được nhiều lớp thành phố chồng chất lên nhau do những thiên tai
liên tiếp nó đã chôn vùi những thành phố ấy. William Niven, một nhà khảo cứu mỏ,
hồi đầu thế kỷ đã đào bới tại một nơi gần thành phố Mễ-tây-Cơ (Mexico city) và
đã tìm thấy tàn tích của ba thành phố cổ nằm đè lên nhau qua một lớp đá cát dày
chỉ mấy thước, những lớp đá cát này chứng tỏ nơi đây đã là bãi biển, mà ngày
nay ở trên 2000 thước cao hơn mặt biển.
Hàng triệu
hàng triệu linh hồn mất thể xác trong nạn chìm đắm Lemuria, đã trở về trạng
thái tâm linh. Những hồn nào đã tiến hóa vì làm được nhiều công đức, thì không
phải trở lại đời sống vật chất nữa, và sẽ tiếp tục tu tiến để trở về với Thượng
Ðế, còn những kẻ đã làm việc thất đức sẽ phải luân hồi nhiều lần để học nhẫn nhục
và tình thương. Một số người đương sống ngày nay là người đã ở Lemuria hay
Atlantis, nhưng không phải là tất cả đều trở lại cùng một lúc hay trong khoảng
vài trăn năm.
Khi Lemuria
bị chìm, những người Atlantis ngạc nhiên sợ hãi, họ coi Lemuria là mẹ đẻ của nền
văn minh, tuy rằng Atlantis đã tiến hơn nhiều. Những người lảnh đạo Lemuria đều
là nhà triết học, canh tác và chiêm tinh, đã dẫn đầu thế giới về triết học và
tôn giáo
Nay lãnh đạo
tinh thần không còn, Atlantis chỉ thiên về lảnh đạo vật chất. Quả cầu Pha-lê
giúp ích cho sự sáng tác rất nhiều, văn minh vật chất càng tiến thì những kỷ
thuật gia càng có quyền thế. Khoa học được tôn sùng trên hết và người ta bớt
tin tưởng ở Thượng Ðế. Tình trạng ấy cũng gần giống nước Mỹ ngày nay, chú trọng
nhiều về máy móc, đời sống vật chất lên cao, nhưng tín ngưỡng và triết lý xuống
thấp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét