Văn minh
trên trái đất chưa bao giờ lại được tiến bộ như thời vàng son trên đại lục
Lemuria và Atlantis. Ða số dân chúng có trình độ trí thức cao, và nhờ sự cần cù
của họ, cây cối tốt tươi bao phủ khắp mặt đất.
Nhưng không
phải là tất cả đều thơ mộng. Nhờ sự phồn thịnh do sức người tạo lên, có vài giống
vật sinh sản nhanh hơn loài người. Ðiểu thú khổng lồ phá hoại mùa màng, thằn lằn
to lớn từ biển bò lên đầy mặt đất, và những con khủng long với thân vĩ đại và đầu
nhỏ bé, hung bạo đến nỗi người phải họp nhau lại trong những khu bảo vệ chặt chẽ.
Tại Lemuria tình trạng rất nguy nan, khiến người ta phải đào hầm dưới đất hoặc
moi rộng hang ở sườn núi để ẩn náu.
Những con khủng
long khổng lồ lang thang khắp nơi, đạp đổ cây cối, tàn hại hoa mầu, phá hoang
vườn tược mà người ta tốn công trồng tỉa để có thức ăn và bóng mát. Chúng dày
séo lên tất cả mọi vật trong tầm của chúng, một ngón chân của chúng có thể đè
nát một đứa trẻ con. Chúng thường đánh nhau kịch liệt để tranh dành miếng mồi
ngon như người hoặc thú vật. Ðuôi lớn của chúng quạt khắp rừng rậm và sông ngòi
để tìm miếng ăn.
Ðể tránh các
thú dữ ấy, người phải sống trong những hang mà cửa vào thấp nhỏ. Ðó là một thế
giới trong bóng tối. Chỉ có đàn ông mới dám đi ra để kiếm mồi khi những thú dữ
không có ở gần. Họ sống bằng thịt săn và ít rau cỏ trồng quanh cửa hầm. Phụ nữ
cả đời chỉ được trông thấy bóng người đi qua cửa hang. Họ nói với những bóng ấy,
tưởng đó là những tâm linh của thế giới khác đến nói chuyện với họ, không biết
rằng đó là bóng của những người có thân hình như thường đứng trước họ và quay
lưng ra ánh sáng. Trẻ con dám phiêu lưu ra ngoài, khi không trông thấy có con vật
khổng lồ nào từ xa mới chui ra khỏi cửa hang. Mắt họ bị chói lòa vì không quen
với ánh sáng mặt trời.
Những gia
đình ấy hôn phối lẫn nhau trong những buổi lễ ngắn ngủi tổ chức bởi những thầy
tu là những người còn nhớ đến đời sống tâm linh xưa kia. Trước mặt thầy tu, đôi
trai gái nắm tay nhau, và tất cả cùng hát những câu chúc tụng. Nếu có người săn
được một con vật, nhỏ như con thỏ hoặc lớn như con trâu, thì đó là một đại tiệc.
Họ ăn, họ ngủ, họ nói chuyện, họ sinh sản. Ðó là đời sống âm thầm tăm tối của
những người Lemuria ít may mắn.
Vậy mà họ là
dòng dõi thiên thần! Trước khi một số gan dạ cố gắng trừ khử những con vật kinh
khủng ấy, tưởng chừng ít có hy vọng cho sự tiến hoá của loài người.
Dẫn-đạo-sư kể
lại một gia đình Lemuria chừng 20 người cả con và cháu, sống cách đây khoảng 60
ngàn năm. Họ ở trong hang đào sâu trong đất dưới một ngọn đồi, cửa hang rất thấp,
ra vào phải bò, để giữ cho những con vật to lớn không thể vào được. Họ ngủ trên
những chiếu đan bằng cỏ mọc quanh hang, sống bằng hạt dẻ và trái cây, đôi khi
có thịt do đàn ông săn được. Họ sống trong bóng tối lờ mờ, chỉ có chút ánh sáng
nơi gần cửa vào và những khi đốt đuốc, cây đuốc làm bằng mỡ những con vật đã chết,
nhưng đuốc ấy tỏa nhiều khói quá chỉ dùng khi nào rất cần.
Một ngày
kia, trong khi đàn ông ra ngoài săn bắn, một con khủng long to lớn đánh hơi biết
có người trong hang, nó lách cái đầu nhỏ của nó vào cửa hang, cố sức cậy ra một
lỗ lớn để vào. Tất cả đàn bà, trẻ con trong hang sợ hết hồn, nhưng cũng phải
can đảm lấy gậy đập vào đầu nó trong khi miệng nó phun ra khói. Ðàn ông nghe tiếng
ồn ào chạy về, lấy giáo nhọn đâm vào nó hàng trăm nhát cho đến khi nó chết. Rồi
mấy chục người ở những hầm quanh đấy phải họp nhau lại lôi xác nó ra xa vừa để
tránh mùi hôi thối, vừa để những con vật khác khỏi đến gần.
Ðó là cảnh sống
hằng ngày của những gia đình thời bấy giờ, luôn luôn ở trong tình trạng sợ hãi.
Họ ao ước được thấy cảnh đẹp bên ngoài, cũng như ngày nay một người già bệnh tật
ao ước được lên cõi trời. Chỉ có những người đánh cá là không phải ở trong cảnh
sợ hãi tối tăm ấy, vì vùng bờ biển cây cối thưa thớt, những con khủng long và
mam-mút (là loại voi khổng lồ có nhiều lông và ngà cong lên) thường không lui tới.
Nhưng vì đông dân cư quá nên chỉ có một số ít được hưởng cái tự do ấy.
Thật là một
ngày quan trọng vô cùng khi một chiếc máy bay đầu tiên đáp xuống hồ Chalda trên
đại lục Lemuria, đem lại hy vọng cho những kẻ khốn khổ, dòng dõi của những bậc
trí thức cao mà ngày nay sa xuống gần ngang súc vật, với đời sống trong tăm tối
không có tương lai. Họ hết sức vui sướng khi được biết rằng những người
Atlantis muốn cộng tác với họ để triệu tập một đại hội thế giới bàn cách trừ khử
những con vật khổng lồ.
Máy bay có
thể đáp xuống bãi biển không sợ nguy hiểm, vì những con vật khổng lồ không ở
nơi bãi cát. Khi những người Atlantis đầu tiên đặt chân lên Lemuria, tin tức
lan ra rất nhanh trên khắp đại lục, phá tan không khí buồn tẻ trong nhiều thế hệ.
Tin tức được loan ra bằng hệ thống một loại dây leo truyền âm do một nhạc khí tựa
như cái trống của bộ lạc Phi Châu, trống nọ truyền đến trống kia đi xa hàng
trăm dặm. Những người mới đến chào hỏi người Lemuria như là những anh em lâu
ngày mới gặp lại nhau. Người Lemuria chạy vội đến nơi đón khách quý, vui mừng
khôn tả.
Khi người
Atlantis nói đến những điều mới lạ trên đất họ, người Lemuria sụt sùi khóc, vì
cảm thấy khác biệt một trời một vực giữa cảnh xa hoa của người và cảnh khốn khổ
của mình. Chẳng khác nào một người mọi Phi Châu chưa bao giờ bước chân ra khỏi
làng, nay được nghe tả cảnh phồn hoa Nữu Ước và Luân Ðôn. Một số những người
niên trưởng Lemuria đi theo đám quý khách trở về Atlantis để cùng họp với những
người từ các nước phương xa đến hội. Atlantis có nhiều tàu, nhiều khinh-khí cầu,
nên việc triệu tập dễ dàng nhanh chóng, và những thanh niên được đưa đi học về
kỹ thuật và hóa học.
Phi công lái
chiếc máy bay tên là Drofus. Cùng với y có hai nhà bác học để điều khiển quả cầu
pha lê nhỏ trong máy bay cho phù hợp với một tia sáng của quả cầu lớn trung
ương. Ðây là một phương pháp tinh vi mà ngày nay không ai hiểu được. Muốn bay từ
Lemuria hoặc một nơi khác xa Atlantis, thì phải sửa soạn rất công phu, để điều
hợp quả cầu nhỏ trong phi cơ với một tia sáng của quả cầu lớn, khiến cho phi cơ
tự động theo hướng mà bay trở về. Nguyên tắc những quả cầu pha lê có nhiều mặt
phẳng đã bị chôn vùi với đại lục Atlantis, ngày nay không ai biết cách tạo lên
và xử dụng những quả cầu ấy.
Người
Atlantis bấy giờ là những người tốt bụng. Họ thấy đời sống khốn khổ mà những
con vật khổng lồ đã gây cho người Lemuria, họ thúc giục những người này di cư
sang nước họ, và họ dạy cho cách đóng những chiếc tàu lớn để có thể đi xa.
Nhưng họ không cho ai biết bí mật Quả cầu Pha lê, nó giúp họ điều động các máy
bay và tàu ngầm của họ. Vì họ có phương tiện vận chuyển nhanh chóng tiện lợi,
nên những lần triệu tập hội đồng cũng được nhanh chóng.
Có những máy
bay loại nhẹ chở vài ba người, buộc vào một quả cầu, chỉ cần một khu nhỏ để đáp
xuống và bốc lên, lại có bộ phận điều khiển luồng gió, đại khái như máy trực
thăng ngày nay, để di chuyển gần. Những máy lớn và mạnh hơn điều khiển bằng tia
sáng loại laser do Quả cầu Pha-lê phát ra, cần phi đạo dài hơn, như máy phản lực
hiện thời. Những sân bay được xây tại nhiều nơi để chở người đi dự hội và để tiếp
tế hàng hóa, vì khi ấy Atlantis giữ địa vị lãnh đạo trong việc sáng chế và sản
xuất các loại hàng. Lemuria trong những ngày cuối được coi như một bà mẹ khôn
ngoan và dịu hiền, cố gắng dạy bảo những nước nhỏ, nhưng bọn này ưa thích đời sống
tối tân của Atlantis hơn là triết lý của Lemuria. Ðiều này khiến chúng ta nghĩ
đến bọn trẻ tại Hoa-Kỳ ngày nay.
Trong những
hội họp quốc tế, có người đưa ra ý kiến dò tìm đến tổ những con vật khổng lồ để
diệt con nó ngay khi còn nhỏ. Người Atlantis chế ra một hơi độc để "thổi"
vào tổ chúng khi thuận chiều gió, cách ấy tỏ ra có hiệu quả với những con nhỏ,
nhưng không đủ sức sát hại những con lớn. Dẫn-đạo-sư tả khí cụ được dùng tựa
như cặp đũa để tìm mỏ hay mạch nước ngày nay, nhưng tinh vi hơn nhiều, để tìm
ra tổ khủng long và mam-mút, những đũa ấy giúp cho những người liều mạng đi tìm
đích xác vị trí và thổi thuốc vào tổ nó. Những người gan dạ đã đi tìm khắp các
nơi trên thế giới.
Cuộc chiến đấu
với khủng long và các vật khổng lồ khác đã kéo dài nhiều thế kỷ và đã có nhiều
cuộc hội họp quốc tế để bàn cách giải phóng đất đai nhanh chóng hơn. Người ta
đã đạt được nhiều kết quả tốt đẹp trong việc diệt trừ những vật khổng lồ khiến
chúng đã giảm bớt, trước khi một thiên tai xảy đến, đáy biển trồi lên, lục địa
chìm xuống, chôn vùi đại lục và chôn luôn cả những vật khổng lồ. Khi một giống
nào làm nguy hại cho giống khác, thì giống ấy không thể tồn tại lâu bền trên
trái đất. Cái luật ấy là một sự cảnh cáo cho nhân loại hiện nay đương làm cho đất
đai, sông biển và không khí nhiễm độc nguy hại cho các loài khác.
Ðược hỏi tại
sao Thượng-Ðế đã sinh ra những vật khổng lồ ấy rồi lại khiến cho chúng bị diệt
chủng, như thế có phải là Thượng-Ðế đã lầm không? Dẫn-đạo-sư nói: Thượng-Ðế
không lầm. Tạo-Hoá là một phòng thí nghiệm trường kỳ. Thoạt đầu con người cao
hơn ba thước hoặc thấp hơn một thước, rồi sau trở lại trung bình hơn một thước
rưỡi, và trong mấy ngàn năm gần đây lại cao hơn trước. Nhưng nếu nhân loại cứ
tiếp tục nhiễm độc trái đất, làm nguy hại cho các giống khác, thì sẽ phải chịu
số phận như loài khủng long. Mình được sống thì phải để cho kẻ khác cùng sống với
mình, đó là luật chung của vũ-trụ, nếu chỉ phá hoại, tàn hại giống khác, sẽ
không tồn tại lâu trên trái đất.
Khi những vật
khổng lồ bị giảm sút dần đi, thì đời sống con người đỡ khổ, họ đã có thể hưởng
ánh sáng mặt trời và gió mát. Dân số tăng rất nhanh chóng, những phụ nữ có hàng
chục đứa con. Việc sinh sản không khó khăn và không cần săn sóc như ngày nay,
vì đó là sự tự nhiên, cũng như loài vật sinh con đẻ trứng chẳng cần ai săn-sóc
và dạy cách nuôi con.
Trẻ con lớn lên được dạy bảo nhờ những người còn
nhớ đời sống tâm linh và cảm thông với các linh hồn như ta nói chuyện với hàng
xóm. Chúng được dạy cho biết lý do tại sau chúng thác sinh ra đời vật chất, và
chúng phải làm việc thiện để hoàn tất sứ mệnh theo luật Trời. Những bậc cha mẹ
cũng hiểu rằng con họ cũng là những linh hồn ngang tuổi với họ, đã chọn họ làm
cha mẹ để học hỏi và tiến hóa trong thân xác thịt. Những trẻ con Lemuria có lẽ
là những kẻ hoàn toàn nhất trong nhân loại, chúng gần như không biết đến tội lỗi
đối với cha mẹ, thầy dạy và bạn bè.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét