Những nhà
bác học nói rằng 70.000 năm trước, Bắc-cực nằm ở vùng Nam-cực, và có thể một
ngày kia quay trở lại. Những tảng đá có từ lực trái ngược với từ lực của trái đất
và đã được khám phá tại Ấn Ðộ, Pháp và Nhật Bản trong khoảng từ 1855 đến 1929.
Trong đầu thập niên 1960, Ban Khảo Sát Ðịa Chất Hoa Kỳ đã báo cáo rằng theo sự
nghiên cứu những tảng đá lớn thu thập từ khắp nơi trên hoàn cầu, thì đã có chín
lần trái đất đổi trục trong thời gian ba triệu rưởi năm qua.
Trong thời
vàng son của Lemuria và Atlantis, hai đại lục ấy phần lớn nằm tại vị trí Thái
bình Dương và Ðại tây Dương, tuy nhiên không phải cùng vị trí đối với trục trái
đất ngày nay. Phần lớn lục địa Mỹ Châu và Âu Châu còn nằm dưới mặt biển, núi
non hầu như không có, cho đến khi Lemuria chìm xuống bấy giờ núi mới nổi lên
như một tờ giấy bị vò nhàu. Tại Alaska có những vết tích động vật và cây cối chồng
chất lên nhau như trong những thiên tai. Những thân hình man-mút còn cả thịt da
và lông nguyên vẹn đã được đào thấy tại vùng băng giá bắc Sibérie, tỏ rằng những
con vật ấy đã bị đột nhiên đông lạnh. Trong Bắc băng Dương quanh Bắc cực, có rất
nhiều tàn tích man-mút, tê-giác, ngà voi, những giống này cần rất nhiều cây cỏ
để sống, không thể nào ở những nơi quanh năm đá phủ. Rõ ràng Alaska và miền bắc
Sibérie xưa kia là xứ nóng. Trái lại có nhiều bằng chứng cho thấy rằng vùng nhiệt
đới Brézil và Phi Châu xưa kia bị bao phủ dưới một lớp dày băng đá.
Ðiều đó có
thể giải thích tại sau, khoảng 50.000 năm trước người Atlantis với những phi cơ
của họ, đã có thể chụp hình Greenland và Nam-cực khi những nơi ấy không bị băng
đá bao phủ (Bản địa đồ Reis đã nói ở trên)
Trong số những
thiên tai nhiều vô kể đã thay đổi cục diện trái đất, có ba lần đáng để ý hơn cả
là Lemuria bị chìm 48.000 năm trước kỷ nguyên, phần lớn Atlantis bị chìm 28.000
năm trước kỷ nguyên, và phần còn lại của Atlantis bị chìm nốt 10.000 năm trước
kỷ nguyên. Theo dẫn-đạo-sư và Edgar Cayee, nạn hồng thủy trong Thánh Kinh trùng
hợp với thiên tai thứ hai cách đây khoảng 30.000 năm.
Những thời kỳ
nói trên chỉ là phỏng chừng, vì thời gian trên trái đất không nghĩa lý gì đối với
thế giới tâm linh. Chỉ ước rằng những Adam và Eve hiện thân trên trái đất khoảng
4 triệu năm trước. Amelius với hình thể nhẹ vài năm trước đó, và những bàn-nhân
nhiều triệu năm trước nữa.
Trong Thánh
Kinh chỉ nói đến gia đình Noah, cháu Adam đời thứ 10, được thoát khỏi nạn hồng
thủy, nhưng thực ra còn rất nhiều người khác nữa, mặt dù đã có hàng vạn người
chết ở Trung Ðông và hàng triệu người chết tại Atlantis. Noah là tổ dòng giống
Semite, các cháu chắt là Abraham, Jacob, Joseph, David rồi đến Jesus Christ.
Abraham,
cháu Adam đời thứ 20, có hai con trai: Con thứ hai Isaac là con vợ cả, là dòng
giống thuần túy Lemuria; con lớn Ishmaci là con vợ bé, sau này là tổ dân tộc Ả-Rập.
Con cháu thứ hai của Isaac là Jacob, là tổ dân tộc Do-Thái (Jew). Dân Do-Thái vẫn
giữ được truyền thống của người Lemuria và tôn thờ Thượng Ðế (GOD). Nhờ tín ngưỡng
ấy, chứ không phải là nhờ có giúp đở người khác, họ được các thiên thần trợ lực
tìm một xứ sở, và sau một thời gian dài lang thang rồi sống nhờ Ai-Cập, họ đã
được trở về đất hứa. Theo dẫn-đạo-sư, Moses là một người Lemuria đầu thai vào
dòng giống Hebrew để cứu dân tộc này ra khỏi cảnh nô lệ tại Ai-Cập.
Tâm linh
(Spririt) và linh hồn (Soul) khác nhau thế nào?. Dẫn-đạo-Sư giải thích như sau.
Linh hồn là cá thể riêng biệt, là Ta. Tâm linh là cái sức mạnh của đời sống rút
từ nhiều nguồn tiến hóa. Khi một hài nhi nhập vào thân xác thịt, linh hồn nó
qua nhiều kiếp luân hồi, đã tạo nên một cái-thể và mẫu mực ăn ở hành động trong
đời sống tới. Bấy giờ tâm linh được rút vào hòa nhịp với linh hồn ấy để cho con
đường đi tới được tốt đẹp hơn. Tâm linh là tinh hoa của Thượng Ðế, nhưng vì đã
tách rời với đại khối từ khi bắt đầu làm người, nên có nhiều đẳng cấp khác
nhau. Cả linh hồn và tâm linh đều cùng hướng về hợp với Ðức Sáng Tạo. (Tâm linh
(Esprit) nói ở đây có lẽ là Tâm thức, là A-Lại- a-Thức, là Phật tính trong kinh
Phật.). Ðức chúa Jesus gọi tâm linh là Ðức Chúa Thánh Thần (Holy Spririt: le
saint Esprit). Không có tâm linh, chúng ta sẽ quay trở về đời xác thịt như thú
vật.
Nói đến các
thiên thần, dẫn-đạo-sư nói có ba hạng. Thượng thiên thần là những vị không bao
giờ sinh vào thân vật chất, vì không bao giờ trái luật thiên nhiên, hoàn toàn
hòa đồng với Thượng Ðế. Những vị ấy cai quản những khu vực rộng lớn trong vũ-trụ.
Thứ đến những thiên thần, mà một số đã sống trong đời vật chất. Sau nhiều đời sống
không tội lỗi, những vị này không cần trở lại và được ở gần Thượng Ðế. Nhưng
cũng có nhiều thiên thần không bao giờ sinh vào thân xác thịt. Các thiên thần
có nhiệm vụ trong việc tiến hóa của nhân loại và của các động vật, thực vật và
khoáng vật.
Sau cùng là
những thần hộ mệnh, là những tâm linh trước đã sống trong đời xác thịt, nay hết
lòng giúp đở người sống tránh khỏi tai ương và chết bất thần. Ðây là những linh
hồn quảng đại, tuy vậy chưa được tiến cao bằng những thiên thần và thượng thiên
thần. Một số thần hộ mệnh giúp cho những sáng kiến, như Instein là một trạm tiếp
nhận những luật vũ-trụ nên có thể trong những giấc mơ, xảy ra những ý nghĩ phi
thường.
Chúng ta
cũng có thể trở thành những thiên thần nếu chúng ta biết nghe tiếng nói yên lặng
của Thượng Ðế bên trong chúng ta, và quay vào đó (lương tâm) trước khi quyết định
hay hành sự một việc gì. Tất cả chúng ta cần phải nghe hoặc cảm thấy tiếng đó,
nhưng thường thường ta vẫn quên trong khi đi trên con đường tươi đẹp của ta.
Khi ở bên kia ngưỡng cửa (cõi vô hình) tự nhiên ta hiểu rõ thế nào là phải là
trái, vì ta sẵn có tinh hoa của Thượng Ðế bên trong chúng ta và không bị những
cám dỗ vật chất nó cạm bẫy ta. Ta hiểu rõ rằng những hành động vô ý thức trong
đời xác thịt đã làm cho ta xa Ðấng Sáng Tạo. Như thế, thay vì được hưởng khung
cảnh tình yêu thương thuần túy không ích kỷ mà chúng ta có thể đạt tới, ta còn
phải ở đây học đi học lại những bài học trước trong những thời gian chờ đợi giữa
hai đời sống trên mặt đất. Cho nên ta cần phải học sau cho có thể, phân biệt tức
khắc không lưỡng lự cái hay với cái dỡ, đều phải với đều trái, như ta thuộc
lòng bản cửu chương - Hãy làm việc thiện bỏ việc ác.
Trở lại tình
trạng nhân loại trên trái đất từ sau khi Atlantis hoàn toàn chìm hết khoảng
10.000 năm trước kỷ nguyên, dẫn-đạo-sư nói rằng người ta dần dần tụt xuống
trình độ gần như dã man vì không còn những người lảnh đạo của hai đại lục trước
nữa. Những phương tiện vận chuyển như thời sơ khai. Tàu thuyền không thể đi lại
được trên Ðại Tây Dương vì bùn lầy và những tàn tích nổi lềnh-bềnh. những trận
thủy tai và động đất đã phá hủy các kho tàng tài liệu, và những dân tộc rời rạc
quên cả lối viết đọc xưa, vì không còn tu sĩ giảng dạy, không còn người lảnh đạo
tâm linh. Trừ một vài nơi như Ấn Ðộ, Ai Cập, Peru, ngoài ra dân chúng không hiểu
biết gì về văn hóa. Ðó là thời kỳ đen tối.
Trong thời kỳ
ấy, những thú vật được người chăn nuôi để làm việc nặng nhọc, vì những bàn-nhân
hầu như mất hết, nhờ phương pháp thành công của người Atlantis và Ra Ta. Khi mọi
người bắt buộc phải làm lấy các việc chân tay, họ không có thì giờ rèn luyện
trí thức, nên không tiến hóa.
Sau nhiều ngàn năm thời tiền sử đen tối ấy, việc
học mới lại được phục hồi tại vùng Tiểu Á. Thành Athens và một vài nơi khác
quanh Ðịa Trung Hãi trở thành những trung tâm văn học.Người Ai Cập không bao giờ
rập tàn ngọn đuốc, nhưng họ giử lấy riêng cho họ. Từ khi Alexander the Great
truyền bá ngọn đuốc văn minh cùng với đạo quân chinh phục, Athens bừng sáng,
Rome (La mã) trỗi lên và rồi sụp xuống. Lịch sử bắt đầu từ đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét