Trong Thánh-Kinh (Bible) có câu: "Thuở sơ khai, Thượng-Ðế
tạo ra Trời và Ðất". Nhưng thế giới từ đâu mà có, và trước đó là gì? Dẫn-đạo-sư
nói rằng: Trước đó chỉ là sự trống rỗng sâu thẳm quá sức hiểu biết của con người.
Không có hỗn mang, không có tiếng động, không có yên tĩnh, không có gì cả. Thế
nhưng cái Mãnh-lực mà ta gọi là Thượng-Ðế vẫn có luôn luôn ở đó, vì khôngcó Thượng-Ðế
thì không có vật gì, không có động lực, cũng không có cả cái không có.
Hỏi: cái Mãnh-lực ấy từ đâu ra? Dẫn-đạo-sư thành thật nói:
Chúng tôi không thể trả lời câu hỏi ấy, vì lẽ trước khi phát sinh ra linh hồn
con người thì chưa có cuốn sổ thiên nhiên (Cuốn sổ nầy theo như tôi hiểu, là cuốn
sổ vô hình, mà ta thường gọi là sổ Thiên Tào, ghi chép tất cả các việc ở thế
gian không thiếu xót việc gì. Các nhà Tiên tri là những người có thần nhãn có
thể xem thấy cuốn sổ ấy và biết được những việc quá khứ vị lai. Cũng thế, tất cả
hành động của một người từ bao nhiêu đời trước đều được ghi vào trong tâm thức,
mà kinh Duy thức gọi là A-lại da thức hoặc thức thứ tám, thức ấy bất diệt và
mang theo kho tàng phúc tội từ đời nầy sang đời khác theo luật luân hồi nhân quả.)
Cho đến khi Thượng-Ðế đặt những hành tinh vào quỹ-đạo, tạo
nên tác động và sự hòa nhịp, thì linh hồn chúng ta chỉ là những phần tử của
Toàn Thể, không có sự linh hoạt và hiểu biết. Nhưng Mãnh-lực ấy vẫn có đó, Thượng-Ðế
vẫn có đó, vẫn có ở đó cái trí thông minh hoàn toàn khôn khéo, ngoài tầm hiểu
biết của tâm trí con người.
Cái Mãnh-lực ấy bắt đầu tác động, và những ý nghĩ nẩy sinh ra
trong Ðại-Thể ấy, để rồi trở thành sự thực. Từ những nguyên tử hợp thành mảnh
li-ti, rồi những mảnh li-ti cuốn vào nhau quay theo chiều hướng nhất định, dần
dần đến những khối lớn trở thành hành tinh xoay quanh những mặt trời do từ lực
hút dẫn.
Vài hành tinh dần dần khô cứng vỏ ngoài, sinh vật vi-tế hiện
ra, trước còn đơn giản như những tế bào, sau phức tạp hơn như trứng, tinh trùng
và bào thai. Từ Mãnh-lực ấy, gọi là Thượng-Ðế, bắn ra hàng triệu triệu tàn lửa,
mỗi tàn lửa là một linh hồn bao quanh Ðại-Thể, mỗi linh hồn được tự do đi theo
ý muốn của mình. Theo các Dẫn-đạo-sư, tất cả chúng ta được tạo nên cùng một lúc
trong lần bùng nổ tàn lửa đầu tiên ấy, sau đó không có tạo ra linh hồn nào nữa,
và cho tới nay có nhiều linh hồn còn chưa bước vào đời vật chất.
Lúc phôi thai, các linh hồn là những tàn lửa nhỏ do Thượng-Ðế
phóng ra, cũng như những đứa trẻ chập chững đi bên cạnh cha, đều ngây thơ như
nhau. Rồi sau có một số lang thang ra ngoài đường chính như những đứa trẻ mất nết,
muốn thử sức mình mà không theo khuôn khổ của Thượng-Ðế. Nhân đó, những tính xấu
như ghen ghét, tham vọng, phát sinh và càng ngày càng tăng trưởng.
Nói đến sự cấu tạo lên vũ-trụ, dẫn-đạo-sư viết: Có nhiều chuyển
biến trong thời gian trái đất dần dần đặc cứng. Ðầu tiên là khí, rồi đến nước,
rồi đến đất, đến cỏ cây, đến sinh vật, rồi những linh hồn nhập vào sinh vật hưởng
thú ăn, ngủ, sinh sản, rồi bị ràng buộc vào thân hình vật chất.
Rồi Mãnh-lực mà ta gọi là Thượng-Ðế lại sinh ra một loại sinh
vật trình độ cao hơn, có bàn tay, bàn chân, và xương đứng thẳng, với khối óc lớn
hơn, có thể phân biệt thiện ác, và có thể điều khiển thú vật, chim cá, nhờ
thông minh hơn. Mới đầu mọi sự đều tốt đẹp, sau vì họ được tự do làm theo ý muốn,
những sinh vật ấy phối hợp với những linh hồn đã nhập vào thân súc vật, mà sinh
sản ra những loại bán-nhân dị-hình, như người có móng chân ngựa, có đuôi, sừng,
vây cá, lông chim. Ðó là các hậu quả thương tâm của sự cố ý bất tuân lệnh Thượng-Ðế.
Những bán-nhân ấy xưa kia nhan-nhản trên trái đất, nay còn nhớ lại là những
thân hình chân ngựa mình người (contaur), thần dê (salyr), người đuôi cá
(mermaid). Một số đã được tạc hình trong các ngôi mộ cổ Ai-Cập, những thân hình
người có sừng, có móng vuốt, có cánh, hoặc bộ phận bất thường khác. Ngay cả đến
tượng thần Sphinx tại Ai-Cập, là một trong những kỳ quan thế-giới, cũng được tạc
với mặt người, thân sư tử và có cánh. Những thân hình ấy, không nên coi là chuyện
thần thoại, mà là có thực, do lỗi lầm nguyên thủy là sự phối hợp với loài vật.
Tại sao những người đầu tiên ấy lại phối hợp với thú vật, cá
và chim? Dẫn-đạo-sư nói: Thoạt kỳ thủy, mỗi linh hồn là một thư-hùng lưỡng-thể,
có đủ cả âm-lực và dương-lực, cũng như Thượng-Ðế. Một linh hồn có thể tự ý muốn
ở trong một xác thân bao lâu cũng được, hàng ngàn năm, vì thế không cần sinh sản.
Nhưng sau có những linh hồn bị ràng buộc vào thân xác thịt và phối hợp với loài
vật, nên cần phải đặt ra một hệ-thống để cho con người có thể sinh sản riêng giống
người và thỏa mãn nhu cầu phối hợp. Nhân đấy, một linh hồn nhập vào thân xác thịt
được chia làm hai, tức là hai nửa, và chỉ khi nào hết đời vật chất trở về cõi
tâm linh, hai phần mới lại nhập một. Linh hồn đầu tiên nhập vào thân hình người
là Amelius, là một cá thể hoàn toàn. Nhưng đến khi Amelius trở lại thì thành ra
hai phần Adam và Eve.
Tác giả nhắc lại lời Edgar Cayee cũng nói đến tên Amilius,
hai chữ khác nhau về chính tả, vì Edgar Cayee chỉ "nói" lên trong lúc
thôi-miên, còn dẫn-đạo-sư đã đánh thành chữ nên chính xác hơn.
Tập quán thông thường coi đàn bà ở địa vị thấp hơn đàn ông.
Thực ra việc sinh con đẻ cái cực kỳ quan trọng. Vả chăng mỗi chúng ta khi trở lại
trái đất, lấy thân hình hoặc nam hoặc nữ, vậy vinh dự không dành riêng cho phái
nào. Ngay chính Thượng-Ðế là một cá thể hoàn toàn, chẳng phải nam, chẳng phải nữ;
chúng ta gọi là Cha, chỉ là theo tập quán thông thường.
Sự sinh ra những người đầu tiên là một biến chuyển cực kỳ
quan trọng, không những vì trình độ trí khôn và thân hình con người cao hơn tất
cả các sinh vật khác, mà còn vì chính một phần tâm linh của Thượng-Ðế ở trong
đó, khiến con người, với sự tự do làm theo ý muốn, có thể đạt đến quyết định
sau khi suy luận, điều này hoàn toàn không có trong loại vật. Y được chọn con
đường y đi, được thương yêu và được thù hận, vì y là một phần của Thượng-Ðế,
nên y có thể tạo ra ý nghĩ rồi đem ý nghĩ đến chỗ thực hiện. Như vậy, con người
trở lên một cá tính, nhưng vẫn là một phần của Toàn Thể Vĩ Ðại, vậy thì
ghét bỏ hay khinh khi một người khác tức là thù hận chính mình và cả Tạo Vật. Mỗi
chúng ta là một phần của Toàn Thể Nguyên Thủy, và bị tách ra cho đến ngày chúng
ta được hợp trở lại với Thượng-Ðế.
Những lời Dẫn-đạo-sư nói cũng tương tự lời của Edgar Cayee và
những nhà siêu-hình-học khác, vì lẽ tất cả sự việc đều ghi vào sổ thiên nhiên,
và những tâm linh sáng suốt được đọc sổ ấy, đều được nói lên sự thật như nhau.
Edgar Cayee cũng nói rằng Amelius là thiên thần đầu tiên nhập vào thân hình người,
và một số linh hồn đã làm trái ý muốn của Thượng-Ðế mà phối hợp với cầm thú,
khiến cho những quái vật được sinh ra. Sự kiện này đã tiếp diễn trong nhiều
ngàn năm.
Nhưng từ khi linh hồn người được phân chia ra nam nữ để sinh
sản ra cùng giống, Thượng-Ðế đặt ra luật khiến cho loài người không thể sinh ra
con cái khi phối hợp với loài khác. Năm giống người được vào trái đất cùng một
lúc, mỗi giống có một mầu da riêng biệt để thích hợp với ánh nắng mặt trời và
hoà đồng với hoàn cảnh (Từ trước tôi không khỏi thắc mắc, sau khi đọc truyện
Adam và Eve, rằng ai là thủy tổ của loài người. Theo kinh Thánh (Bible), Ðức
chúa trời (God) đã tạo ra trời đất cỏ cây động vật và sau cùng là người trong
sáu ngày. Người đầu tiên Adam và Eve sinh ra tại vườn Eden ở trong khu vực
Assyria-Euphrates, tức là vùng tây Á châu từ Ðịa trung hải đến vịnh Ba tư. Ðến
khi cháu Adam đời thứ 20 là Abram (sau đổi là Abraham) vì nạn đói phải đi sang
Ai Cập, và cháu Adam đời thứ 23 là Joseph bị các anh bán sang Ai Cập, thì thấy
rằng người Ai Cập không phải là dòng-dõi Adam. Theo tập Exodus là Jehovah
(chương 6) "là Ðức Chúa Trời của người Do Thái" (The Lord of the
Hebrews, chương 3), vậy Ðức Chúa Trời trong Kinh Thánh chỉ sinh ra người Do
Thái, chứ không sinh ra người Ai Cập. Ngoài ra, còn người Á châu da vàng, người
Âu châu da trắng, người Phi châu da đen, người Mỹ châu da đỏ, ai đã sinh ra?
Nay đọc cuốn sách nầy, dẵn đạo sư nói có năm giống người được sinh ra tại năm
nơi với màu da khác nhau, như thế có lý hơn.)
Từ đấy mặt địa cầu càng ngày càng đông người ở. Những tâm
linh ở trong thân hình người ấy có thể giao tiếp với nhau bằng ý nghĩ, và cũng
có thể tự ý thoát ra khỏi từ lực của trái đất, để tạo lên những vật rất to lớn
và di chuyển vật ấy từ nơi này đến nơi khác. Thực ra họ có thể phân tán ra và kết
hợp lại những nguyên tử, nên với phương pháp giản dị này, ta thấy có những đầu
khổng lồ trên Cù-lao Easter (Easter Island) (Easter Island là một cù lao trên
Thái Bình Dương thuộc Chi Lị (Chile)), kim-tự-tháp lớn tại Ai-Cập, và nhiều di
tích khác của một nền văn minh cao hơn ngày nay rất nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét