THAM LAM
Ngày xưa, có một vị
vua già trước khi chết để lại cho con trai mình ba bảo vật: Một túi thần lắc ra
tiền vàng, một ống sáo thổi ra binh lính và một thắt lưng đưa người đi theo ý
muốn.
Lúc ấy, ở nước láng
giềng có một nàng công chúa rất xinh đẹp. Vị vua trẻ liền sang cầu hôn. Trước sắc
đẹp của nàng, nhà vua trẻ đã đem ra khoe chiếc túi màu nhiệm của mình.
Không ngờ, công chúa
nổi lòng tham, đêm đến nàng tráo lấy cái túi thần. Sáng hôm sau, trên đường về,
vị vua trẻ phát hiện ra sự việc, chàng nổi giận lấy sáo thần thổi ra một đạo
quân, ở lại đòi báu vật.
Sợ hãi, công chúa vờ
lượm được, đem trả lại túi thần, rồi dùng lời ngon ngọt khiến nhà vua trẻ, một
lần nữa lại xiêu lòng và tiết lộ bí mật cả hai báu vật còn lại cho nàng biết.
Đêm ấy, công chúa
lén lấy cả ba báu vật và giam chàng vào ngục. May thay, một tên lính chịu ơn
cha chàng khi xưa, đã cứu chàng thoát ra khỏi ngục để đền ơn.
Chàng trai mải miết
chạy vào rừng, chàng chạy đến khi đói lả, thất vọng và mệt mỏi chàng định lao
xuống vực sâu tìm cái chết, nhưng chàng không chết. Khi đang rơi chàng bị vướng
vào một cành cây đầy trái chín. Đói quá chàng liền hái ăn và bỗng nhiên cái mũi
của chàng bỗng hóa dài ra như cái vòi voi.
Chàng sợ quá vội chạy
đến dòng suối dưới gốc cây rửa mặt thì lạ thay cái mũi chàng vụt ngắn lại như
xưa. Nhà vua trẻ vui mừng nghĩ: “Ta đã tìm được liều thuốc cho con người tham
lam, gian ác kia rồi”.
Thế là chàng bèn hái
nhiều quả chín đem về hoàng cung bán. Thấy quả ngon, cả hoàng cung tranh nhau
mua ăn, nhưng ngờ đâu sau khi ăn xong mọi người đều bị cái căn bệnh mũi dài kì
lạ như nhà vua trẻ.
Nhiều ngày sau,
chàng lại lấy nước suối trị bệnh đến và đòi lấy ba báu vật của mình. Riêng nàng
công chúa, chàng không hề cho nước trị bệnh, chàng nói: “Nàng, nàng đáng phải
chịu hình phạt như thế”.
Thế là nhà vua trẻ quay về
vương quốc của mình. Còn nàng công chúa đẹp mặt nhưng xấu lòng ấy suốt đời phải
mang cái mũi kỳ dị. Thế mới biết sống trên đời làm ác thì ắt phải gặp việc ác.
(Nguồn: nghetruyenmoi.com)
Tham lam là một đức
tính không hề tốt, vì nó thể hiện sự lười lao động, không làm nhưng lại muốn có
nhiều thứ. Có được thứ này lại mong muốn có thứ khác nhưng lại không chịu bỏ
công tốn sức. Chỉ muốn ngồi mát nhưng lại muốn có tất cả. Chúng ta hãy tự xem lại
chính bản thân mình qua đoạn Tin mừng dưới đây:
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 20, 1-16a)
Khi ấy, Chúa Giêsu
phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Nước Trời giống như chủ nhà kia
sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm
thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông.
"Khoảng giờ thứ
ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng:
"Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng
đáng". Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm
như vậy.
"Ðến khoảng giờ
thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: "Sao
các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?" Họ thưa rằng:
"Vì không có ai thuê chúng tôi". Ông bảo họ rằng: "Các ngươi
cũng hãy đi làm vườn nho ta".
"Ðến chiều chủ
vườn nho bảo người quản lý rằng: "Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền
công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết". Vậy những người
làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng. Tới phiên những người đến
làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn; nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một
đồng. Ðang khi lãnh tiền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: "Những người đến
sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể
họ bằng chúng tôi sao?" Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng:
"Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận
với tôi một đồng sao? Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến
sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn
ganh tị, vì tôi nhân lành chăng?"
"Như thế, kẻ
sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết".
